Vương gia hét lớn: “Cứu Trắc phi!”
Vương phi không còn vùng vẫy nữa, lặn sâu xuống đáy nước.
Nhờ vào công phu khổ luyện bấy lâu, nàng dốc sức lặn một mạch sang tận bờ bên kia hồ sen, cố nén hơi thở cuối cùng, rút ra chiếc ống sậy giấu trong búi tóc.
Một đầu ngậm chặt trong miệng, đầu kia vươn lên mặt nước, nàng hít mạnh một hơi.
Khụ—con nha đầu chết tiệt Xuân Hoa, không biết moi từ xó xỉnh nào ra cái ống sậy cũ rích này! Chủ tử ở dưới nước suýt nghẹt thở đến nơi rồi, hiếm hoi mới kịp lấy hơi, vậy mà vừa hít vào đã nếm trọn cái mùi bùn nát lẫn rong rêu lên men!
Mùi ấy nồng nặc đến mức suýt nữa khiến ta bật dậy trồi khỏi mặt nước.
May thay ta còn kìm được. Không vì gì khác—chỉ là đã quen rồi.
Chương mới nhất
Bình luận (0)
Sắp xếp theo:
Đăng nhập để bình luận và tương tác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bảng vàng cống hiến
01
Thánh Đấu Cơ
1,500,240 Linh thạch
02
Lão Quái Vật
1,200,000 Linh thạch
03
Gà Công Nghiệp
950,500 Linh thạch
