Tu Chân Y Thánh Tại Đô Thị

Chương 11: Liếm sạch sẽ

Chương 11: Liếm sạch sẽ

"Cường ca phải không, tôi chỉ cho anh đúng năm phút để suy tính." Triệu Nhất Phàm thong thả buông lời: "Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời tôi, nhớ lấy, cơ hội chỉ có một lần duy nhất." Nhìn bộ dạng thản nhiên của Triệu Nhất Phàm, tâm lý của Cường ca bắt đầu có chút bồn chồn không yên. "Cường... Cường ca." Một gã đàn em ở bên cạnh dè dặt lên tiếng. Đối với đám thuộc hạ dưới trướng, Cường ca vốn chẳng có chút kiên nhẫn nào, gã lập tức quay sang mắng nhiếc sa sả vào mặt: "Có lời thì nói mau, có rắm thì phóng nhanh!" "Thằng Lục hôm nay không tới, hay là anh gọi điện hỏi thử nó xem sao?" Gã đàn em bị mắng một trận liền trở nên nhanh mồm nhanh miệng hẳn. "Thằng Lục?" Cường ca trong lòng bắt đầu nghi hoặc. Thằng nhóc đó ngày hôm qua hành nghề móc túi ở bến xe khách, bị người ta phát hiện rồi đánh cho một trận nhừ tử. Cũng may nó nhanh chân chạy thoát được, gã biết hôm nay nó phải ở nhà dưỡng thương nên mới không gọi nó đến phụ giúp chuyển nhà. Chẳng lẽ chuyện này thật sự do tên đó gây ra? Không kịp nghĩ ngợi nhiều, Cường ca móc điện thoại ra, bấm số gọi ngay cho thằng Lục. Dù sao thì vàng thật không sợ lửa, thật giả thế nào chỉ cần hỏi một câu là rõ ràng. Điện thoại vừa kết nối, Cường ca đã gầm lên: "Thằng Lục, đêm qua có phải mày đem sơn đến đổ lên cửa một phòng khám Đông y không?" "Cường ca, chuyện nhỏ nhặt như vậy sao anh lại biết được? Chẳng lẽ anh biết bấm quẻ thần toán chắc? Trước khi đổ sơn em đã quan sát kỹ xung quanh rồi mà, đừng nói là bóng người, ngay đến một cái camera giám sát cũng chẳng có nữa là." Thằng Lục ở đầu dây bên kia vô cùng kinh ngạc. Gã ra tay vào lúc ba giờ nửa đêm, đổ ập một xô sơn lên cửa phòng khám. Khi ấy xung quanh bốn bề vắng lặng, tối đen như mực, đến mức giơ tay không thấy năm ngón, huống hồ đèn đường gần đó cũng đã hỏng từ lâu. Thằng Lục dám vỗ ngực cam đoan, chuyện này ngoài trời đất biết và gã biết ra thì chẳng còn ai hay. Nào ngờ, Cường ca lại nắm rõ như lòng bàn tay. Đúng là gặp phải ma rồi. "Mẹ kiếp nhà mày, hóa ra thật sự là do mày làm!" Mồ hôi lạnh sau lưng Cường ca lập tức ứa ra đầm đìa. "Phải ạ, chính là em làm đấy!" Qua điện thoại, thằng Lục căn bản không nhận ra cơn thịnh nộ trong ngữ khí của Cường ca, gã còn tự đắc khoe khoang: "Cường ca, có phải lão thầy thuốc ở phòng khám đó cậy nhờ quan hệ tìm đến anh không? Khá khen cho lão ta, xem ra cũng có chút bản lĩnh đấy chứ, đến mức này mà cũng dò la ra được! Thế nhưng Cường ca này, anh nghe em nói nhé, hôm nay anh nể mặt em một chút. Mặc kệ lão già đó nhờ vả đến vị đại ca nào, anh cứ việc ngó lơ lão ta, bảo lão cút xéo cho rảnh nợ. Mở một cái phòng khám rách nát mà còn bày đặt lên mặt hống hách. Thằng Lục này nếu không cho lão một bài học nhớ đời, sau này biết ăn nói thế nào với thiên hạ là người của Cường ca chứ..." Nghe thằng Lục lải nhải không ngớt ở đầu dây bên kia, Cường ca ở bên này đã sớm đổ mồ hôi hột đầy đầu, gã nổi trận lôi đình cắt ngang: "Thằng Lục, mẹ kiếp nhà mày, mày chán sống rồi có phải không? Ngay cả phòng khám của Phàm ca mà mày cũng dám đem sơn đến đổ hả?" "Cái gì cơ? Phòng khám của Phàm ca?" Thằng Lục nghe xong liền ngây dại: "Phàm ca nào cơ ạ?" "Phàm ca mà mày cũng không biết, đúng là mắt mọc ở mông! Lão tử cho mày đúng năm phút, lập tức cút đến dưới lầu khu Tân Hải Hoa Viên cho tôi, bằng không tôi sẽ khiến mày sống không bằng chết!" Cúp điện thoại, nhìn sang dáng vẻ ung dung tự tại của Triệu Nhất Phàm, lại liên tưởng đến lời thằng Lục vừa nói lúc nãy rằng không biết anh có tài bấm quẻ thần toán hay không mà chuyện nhỏ nhặt thế này cũng tường tận, trái tim nhỏ bé của Cường ca bắt đầu đập thình thịch liên hồi. Làm sao Triệu Nhất Phàm có thể biết được việc này là do người của gã làm? Chẳng lẽ anh thực sự biết thuật bói toán bấm quẻ sao? Mồ hôi lạnh trên trán Cường ca thi nhau tuôn ra như tắm. Gã vội vàng lau mồ hôi, khúm núm nặn ra nụ cười lấy lòng, nói với Triệu Nhất Phàm: "Phàm ca, thật xin lỗi anh, là tôi không biết dạy dỗ đàn em dưới trướng. Anh cứ yên tâm, cái hạng chó má mắt mọc ở mông thế này, tôi nhất định sẽ giáo huấn nó một trận ra trò, lát nữa tôi sẽ chặt ngón tay nó để đem đến tạ tội với anh." Triệu Nhất Phàm nhíu mày, nhạt giọng bảo: "Bỏ đi, không cần phải làm quá lên như vậy. Anh cứ tùy tiện giáo huấn nó một trận, bắt nó đến dọn dẹp sạch sẽ cho tôi là được." "Đa tạ Phàm ca đại nhân đại lượng." Nghe Triệu Nhất Phàm nói thế, Cường ca liền nghiến răng dậm chân, thề thốt hứa hẹn: "Phàm ca cứ yên tâm, tôi cam đoan sẽ bắt nó dọn dẹp không tì vết. Không, tôi sẽ bắt cái thằng ranh con đó phải liếm sạch số sơn trên cửa cho anh!" Trong bụng gã thầm rủa xả: Cái thằng khốn kiếp nhà mày không có mắt nhìn người thì chớ, suýt chút nữa đã kéo theo lão tử chịu tội thay rồi. Liếm sạch? Triệu Nhất Phàm nhịn không được bật cười, anh phẩy phẩy tay nói: "Liếm như vậy thì biết đến khỉ năm ngựa tháng nào mới xong? Mau chóng xử lý cho tốt, đừng để chậm trễ việc làm ăn của tôi." Anh căn bản không có hứng thú lãng phí thời gian với đám người này. "Đa tạ Phàm ca." Cường ca mừng rỡ quá đỗi, gã không ngờ Triệu Nhất Phàm lại có thể dễ dàng tha thứ cho mình như vậy. Liếc mắt nhìn đám đàn em đang đứng ngơ ngác một bên, gã liền nổi giận mắng nhiếc cái lũ bù nhìn không biết tiến thoái: "Tụi mày còn đứng đực mặt ra đó làm gì? Còn không mau chóng động thủ làm việc?" "Ồ." "Vâng, Cường ca." Mấy gã đàn em giật nảy mình, vội vã quay người định lên lầu khiêng đồ đạc dời nhà. Cường ca thấy vậy thì tức đến mức hộc máu, lớn tiếng quát tháo: "Mẹ kiếp, cái lũ tụi mày đầu óc chứa toàn bã đậu hết rồi hả? Lão tử bảo tụi mày động thủ làm việc, là đi giúp Phàm ca thu dọn phòng khám sạch sẽ! Cái lũ ngu xuẩn này, việc nào nặng việc nào nhẹ mà tụi mày cũng không phân biệt nổi sao?"
© 2024 TruyenC. Mọi quyền được bảo lưu.
Chương 11: Liếm sạch sẽ - Tu Chân Y Thánh Tại Đô Thị | TruyenC