Tu Chân Y Thánh Tại Đô Thị
Chương 2: Mọi thứ đã thay đổi
Chương 2: Mọi thứ đã thay đổi
"Ổn rồi."
Vài phút sau, Triệu Nhất Phàm rút mấy cây kim bạc trên người nữ tài xế ra rồi đứng dậy: "Không sao nữa đâu." Cậu chỉ dùng linh khí để nối phần xương gãy lại nên tốc độ mới nhanh đến vậy.
Với năng lực của Triệu Nhất Phàm, chỉ cần tốn chút linh khí là có thể chữa hai xương sườn gãy của cô ấy lành lặn như mới. Nhưng mà, hai người vốn chẳng quen biết gì nhau, hơn nữa cô ấy cũng không nguy hiểm đến tính mạng, sau khi nối xương chỉ cần tĩnh dưỡng một tháng là khỏi hẳn. Thế nên trong mắt Triệu Nhất Phàm, chẳng có lý do gì để phí phạm linh khí vào người cô ta cả.
"Cứ thế này mà gọi là chữa khỏi á?"
Mỹ nữ tài xế đứng bên cạnh trố mắt nhìn Triệu Nhất Phàm. Trời ơi, nếu định cosplay bác sĩ thì làm ơn diễn cho có tâm chút được không? Cứ cắm mấy cây kim bạc xoay xoay vài phút là xong? Cho dù là đi châm cứu bình thường thì thời gian cũng phải lâu hơn thế này chứ!
Huống hồ đây lại là gãy xương cơ mà!
Triệu Nhất Phàm gật đầu.
"Vậy sao cô ấy vẫn chưa tỉnh?" Mỹ nữ tài xế nghi ngờ hỏi, "Với lại, lúc nãy anh không nói cô ấy gãy hai xương sườn sao? Ý anh nói 'ổn rồi' là xương sườn của cô ấy đã nối lại rồi?"
"Ừm, xương sườn thì nối lại rồi. Còn việc cô ấy chưa tỉnh, tôi đoán chắc do dạo này cô ấy mất ngủ thôi."
Triệu Nhất Phàm buột miệng đáp.
Mỹ nữ tài xế suýt nữa thì phát điên. Giờ thì cô khẳng định 100% Triệu Nhất Phàm không phải bác sĩ rồi – Làm gì có ông bác sĩ nào giải thích kiểu trời đánh đó chứ?
Liếc nhìn nữ tài xế vẫn đang hôn mê, mỹ nữ tài xế chợt nhận thấy sắc mặt cô ấy đã hồng hào hơn đôi chút. Cô cúi xuống nghe thử thì thấy nhịp thở dường như cũng đều và mạnh hơn trước. "Này... Anh đứng lại đó!"
Mỹ nữ tài xế định hỏi thêm cho ra lẽ, nào ngờ quay đầu lại thì thấy gã này đã chuồn mất tiêu rồi. Cô vội vàng chạy đuổi theo.
"Gì thế?"
Triệu Nhất Phàm dừng bước, quay lại nhìn cô: "Có việc gì không?"
Mỹ nữ tài xế khựng lại một chút, rồi hỏi: "Anh... anh cứ thế mà đi luôn á?"
"Chứ còn muốn tôi làm gì nữa?"
Triệu Nhất Phàm nhíu mày, "Cô ấy ổn rồi thì tôi còn đứng đây canh chừng làm gì?"
Mỹ nữ tài xế bị nói cho cứng họng. Đúng lúc này, xe cấp cứu 120 hú còi lao tới. Triệu Nhất Phàm thừa cơ nói: "Đấy, xe cấp cứu đến rồi thì càng không cần tôi nữa nhỉ? Tôi còn bận, chào nhé."
"Ai là người gọi cấp cứu vậy?"
Xe cấp cứu 120 dừng xịch bên đường, bác sĩ nhảy xuống tất bật kiểm tra cho nữ tài xế đang hôn mê dưới đất, còn y tá thì đi tìm người đã gọi điện. Mỹ nữ tài xế thấy vậy đành phải quay lại.
Còn Triệu Nhất Phàm thì thừa nước đục thả câu, lỉnh mất.
Đợi một lúc mà vẫn không bắt được taxi, Triệu Nhất Phàm lắc đầu ngán ngẩm, đành men theo đường phố mà đi bộ về hướng Đường Dã Lộ.
Coi như mấy cây số này là bài tập thể dục vậy.
Nhìn những tòa nhà cao tầng san sát nhau, Triệu Nhất Phàm đoán chắc là không thể tìm thấy sư huynh Dương rồi.
Quả nhiên là vậy.
Khi Triệu Nhất Phàm đến Đường Dã Lộ, cậu mới phát hiện hai bên con phố này, một bên là công viên Nhân Dân với những hàng tùng xanh cao thẳng, phủ đầy tuyết trắng, bên kia thì đã được quy hoạch thành quảng trường thể dục thể thao cho dân cư.
"...Sư phụ mất trí nhớ mấy chục năm, đến lúc lâm chung mới chợt tỉnh lại, nhớ ra vài chuyện cũ, bảo sư huynh Dương là người thành phố A, nhà ở Đường Dã Lộ. Nhưng đó đều là chuyện từ thời chiến tranh rồi. Những năm gần đây, thành phố xây dựng cải tạo, con đường Dã Lộ này có thể giữ lại được đến giờ đã là hiếm có lắm rồi."
Triệu Nhất Phàm thầm nghĩ: "Tìm được mới lạ... Ừm, mà vốn dĩ cũng chỉ là cầu may thôi."
"Thôi thì cứ ở lại đây, từ từ dò la tin tức, biết đâu lại có manh mối về hậu duệ của sư huynh Dương. Hơn nữa, tu vi hiện tại của mình đã chạm ngưỡng, muốn đột phá thì chỉ dựa vào tu luyện thuần túy là không được nữa, buộc phải nhập thế tu hành, tìm kiếm cơ duyên."
Triệu Nhất Phàm nhớ lại câu nói của sư phụ.
Tu hành nơi trần thế, tôi luyện giữa hồng trần, đại đạo chí giản, bất phá bất lập!
Sau khi quyết định, Triệu Nhất Phàm bắt đầu đi dạo. Dù cậu không đòi hỏi cao về điều kiện sống, nhưng xuất phát từ thói quen, cậu vẫn thích tìm một nơi có phong thủy tốt, thích hợp để an cư.
Dạo cả buổi chiều, cuối cùng cũng tìm được một khu chung cư mà Triệu Nhất Phàm thấy tạm ổn. Cậu quan sát một lượt, thấy khu này cây xanh khá tốt, hơn mười tòa nhà được bố trí gọn gàng ngăn nắp, khoảng cách giữa các tòa cũng khá rộng rãi. Nhưng khi nhìn đến bảng giá cho thuê dán ở cổng khu chung cư...
Một căn hộ rộng 100 mét vuông mà tiền thuê một năm lên tới tận 30.000 tệ, còn chưa bao gồm bất kỳ khoản phí nào khác!
Triệu Nhất Phàm chép miệng: "Giá này cắt cổ thật đấy chứ?" Trên người cậu tuy cũng có vài vạn bạc, nhưng đã xác định ở lại đây thì còn phải tính đến khoản chi tiêu cho "tu hành", mức tiền thuê này quả thực hơi đắt đỏ.
"Bíp bíp..."
"Là cậu à?"
Nghe tiếng còi xe phía sau, Triệu Nhất Phàm quay đầu lại, hơi nhíu mày đầy ngạc nhiên. Người bấm còi không ai khác chính là mỹ nữ tài xế chạy xe đen mà cậu đã gặp vào sáng nay!
✦