Tu Chân Y Thánh Tại Đô Thị
Chương 3: Anh thuê nhà không?
Chương 3: Anh thuê nhà không?
Y Y cảm thấy thế giới này đôi khi thật khéo kỳ lạ, buổi sáng mới gặp phải cái gã "kỳ quặc" kia, không ngờ đến buổi chiều lại chạm mặt lần nữa.
"Anh muốn thuê nhà sao?" Y Y thử dò hỏi một câu.
"Cũng có dự định đó." Triệu Nhất Phàm gật đầu, thuận miệng nói: "Có điều, giá thuê ở đây hơi cao quá."
"Nếu có một căn rộng một trăm mét vuông, tiền thuê một năm mười ngàn tệ, anh có thuê không?"
Y Y ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu như vậy. Khoan hãy nói đến việc gã này có thật là bác sĩ hay không, nhưng việc anh ta ra tay cứu người lúc sáng đã khiến cô cảm thấy Triệu Nhất Phàm vẫn là một người tốt, phẩm hạnh đạo đức xem như đáng tin. Để một người như vậy dọn vào ở cùng, cô cũng thấy yên tâm đôi chút.
Về chuyện tìm người ở ghép, giao kèo của Y Y và Triệu Văn Văn hoàn toàn phu hợp với nhau: nhất định đối phương phải là người tử tế mới được. Chứ nếu chung đụng với một gã đàn ông tồi tệ bỉ ổi, chẳng phải ngày nào hai cô gái cũng phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ hay sao?
Triệu Nhất Phàm tự nhiên không biết mình vừa được người ta phát cho một tấm "thẻ người tốt". Nghe Y Y nói vậy, anh chẳng cần suy nghĩ, đáp ngay: "Nếu là ở khu chung cư này thì mười ngàn tệ một năm tôi chắc chắn sẽ thuê. Còn nơi khác thì xin miễn."
"Xem ra anh cũng thấy môi trường ở đây rất tốt nhỉ." Y Y hé môi cười duyên, nói: "Đi thôi, lên xe, tôi dẫn anh đi xem nhà."
Trên đường đi, hai người trò chuyện đôi ba câu, chung quy cũng chỉ là những chuyện như tên họ là gì, quê quán ở đâu. Nghĩ đến chuyện ở bệnh viện khi nãy, Y Y nhịn không được bèn hỏi:
"Triệu Nhất Phàm, anh thật sự chỉ cần bắt mạch là có thể biết được Lạc Vân bị gãy hai chiếc xương sườn sao? Hay là anh đoán mò thế?"
Lúc đi cùng xe cấp cứu 120 đến bệnh viện kiểm tra, khi bệnh án được giao đến tay, Y Y đã được một phen hú vía. Trên báo cáo hiển thị rõ ràng: Lạc Vân bị gãy xương sườn nhẹ ở hai vị trí.
Bác sĩ lúc đó còn hết lời khen ngợi Y Y, bảo rằng may mà cô không tùy tiện động thủ, chỉ để Lạc Vân nằm phẳng trên mặt đất. Nếu đổi lại là người khác, thấy bệnh nhân hôn mê bất tỉnh mà trong lòng không rõ sự tình, lại đi dùng các biện pháp sơ cứu như hồi sức tim phổi, rất có thể sẽ khiến hai chiếc xương sườn kia bị chèn ép, dẫn đến gãy xương nghiêm trọng.
Nguy hiểm nhất là xương sườn gãy có thể đâm thủng tim hoặc phổi, gây nguy cập đến tính mạng!
Được bác sĩ tán thưởng, Y Y khi ấy ngượng chín cả mặt, trong lòng vẫn chưa hoàn toàn định thần vì sợ hãi. May mà lúc đó có Triệu Nhất Phàm ngăn cản cô lại, nếu không thì đúng là cứu người chẳng thành, ngược lại còn hại người!
Thế nhưng sau đó, Y Y lại nghĩ mãi không thông — chẳng lẽ thật sự có thể thông qua việc bắt mạch mà biết được người khác gãy bao nhiêu chiếc xương sườn? Chuyện này cũng quá thần kỳ rồi!
"Lạc Vân?" Triệu Nhất Phàm nhướng mày, nghi hoặc nhìn cô hỏi: "Lạc Vân là ai?"
"Ái chà, cái trí nhớ của tôi này." Y Y vỗ vỗ đầu, nói: "Chính là cô tài xế sáng nay anh cứu đó."
"Ồ, là cô ấy à." Triệu Nhất Phàm bừng tỉnh đại ngộ. Nhìn thấy vẻ hiếu kỳ đong đầy trong đôi mắt cô, anh nhạt giọng cười nói: "Dĩ nhiên là tôi bắt mạch ra rồi."
Thực tế, lúc đó anh chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu sự tình. Chẳng qua để tránh việc kinh thế hãi tục, Triệu Nhất Phàm mới phải làm chút dáng vẻ như vậy thôi.
"Thôi đi, vừa khen một câu đã lên mặt rồi." Y Y nghe vậy liền lườm anh một cái, bĩu môi: "Nếu anh chỉ cần bắt mạch một cái mà thanh tra ra được thương thế rõ ràng như vậy, thì anh đã sớm thành thần y rồi!"
Nếu Triệu Nhất Phàm nói là mình đoán mò, Y Y có khi lại bán tín bán nghi, cảm thấy y thuật của anh có phần thâm sâu. Nhưng đằng này anh lại làm ra vẻ nghiêm túc bảo là bắt mạch mà ra, Y Y lập tức khẳng định gã này chắc chắn là ăn may đoán bừa. Chẳng qua là vừa vặn đoán trúng mà thôi.
Nghe Y Y nói, Triệu Nhất Phàm chỉ cười trừ, cũng không buồn biện bạch gì thêm. Nào ngờ biểu hiện này lọt vào mắt Y Y lại nghiễm nhiên trở thành bộ dạng đuối lý, không lời nào chống chế khi lời nói dối bị vạch trần.
"Đến nơi rồi."
Đỗ xe dưới một tòa nhà, hai người bước xuống. Y Y ra sức kéo từ trong cốp xe ra một chiếc va li da lớn, trông vô cùng chật vật.
"Ồ, tầng mấy vậy?" Triệu Nhất Phàm hỏi một câu.
"Tầng ba." Y Y đáp.
Triệu Nhất Phàm gật đầu, đẩy cửa lối đi chung bước vào. Y Y khệ nệ theo sau, nhìn thấy Triệu Nhất Phàm hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ thong dong tự tại, đi đứng ung dung, tức đến mức cô liên tục đảo mắt khinh bỉ.
Cô dám đánh cược gã Triệu Nhất Phàm này đích thị là một "khúc gỗ mục", bằng không sao lại chẳng biết thương hoa tiếc ngọc một chút nào? Không thấy cô đang xách một chiếc va li to đùng thế này sao? Đến việc chủ động giúp đỡ cũng không biết!
Đáng ghét hơn là, cứ cho là không chủ động giúp đi, chẳng lẽ một câu khách sáo kiểu như:
"Va li to thế này, một cô gái như cô có xách nổi không? Có cần tôi giúp một tay không?" mà anh ta cũng không biết đường hé môi nói sao?
Nhưng nghĩ lại, đôi mắt đẹp của Y Y chợt sáng lên. Một "khúc gỗ" như thế này, chẳng phải chính là hình mẫu bạn ở ghép lý tưởng nhất mà cô và Triệu Văn Văn đang tìm kiếm sao?
"Có điều... dáng người hơi gầy một chút." Nhìn bóng lưng có phần đơn bạc của Triệu Nhất Phàm, Y Y thầm tính toán trong lòng, "Không biết có đủ sức uy hiếp gã đàn ông tồi tệ ở phòng bên cạnh không nữa!"
✦